Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013
MỘT MÌNH
Bạn có cảm gíác thế nào khi ở nhà một mình ?? khoái lắm cơ.... mọi việc làm từ lúc ngủ dậy đến giờ tất cả diễn ra cứ từ từ thong thả chẳng ai giục giã cũng chẳng có việc gì phải vội, chiều nay lại ko phải đi dạy nữa chứ thế là ung dung tự tại ... Con trai đi làm rồi , một mình ăn uống thế nào cũng xong, mọi thứ hôm qua hai bà em mang đến liên hoan vẫn còn đầy tủ lạnh... Sáng dậy tưới cây, giặt, phơi quần áo... ngồi máy tính duyệt thư một lúc, mỏi mắt lại nằm, bật dậy vớ cái khung thêu đang thêu dở đâm được vài nhát lại chán... nằm... bât dậy hình như có mail đến... xem... trả lời lại mấy câu tếu táo ... gõ một bài blog ... nhìn đồng hồ 11g rồi... đi uống thuốc để chuẩn bị ăn trưa .... hết buổi sáng ... không gian vắng lặng .... chiều nay thợ hẹn đến mở cái cửa thoát hiểm phía sau.... rào lại cái sân hoa phía trước ...không biết lần này bọn nhà dưới có giở trò gì không đây...hàng xóm láng tỏi ko cùng một rọ chán lắm...Túm lại cuộc đời mình làm gì cũng chỉ một mình..... lo toan một mình ....thưở xưa nuôi dạy con một mình ....cưới vợ cho con cũng một tay lo toan...vất vả khôn cùng... chỉ mỗi ở một mình là sướng thôi....eo ơi TỰ DO MUÔN NĂM
Bạn mới
Quay lại làm bloger sau nhiều tháng ngày vắng bóng... mới có vài ngày với 4 bài đăng (chính thức là hai bài có nội dung) thế mà mỗi ngày cũng vài chục khách ghé thăm, hiện đã tới số trăm rồi, vui chứ.... lại vui hơn là có thêm nhiều bạn muốn làm quen (có lẽ tại cái hình up lên xinh xinh chăng ?). Riêng mình nhìn hình ấy lại thấy buồn buồn , nó làm mình nuối tiếc.... hình chụp dịp hè 2010 dạy lớp ĐH TỪ XA , lớp Mỹ thuật ở Buôn Ma thuột, cô trò đi chơi khu du lịch " Làng cafe Trung Nguyên" , mới đó mà đã gần ba năm rồi ... bây giờ cô trò có gặp lại khéo chúng cũng chẳng nhận ra cô nữa.... già và mập nhanh quá... buồn. Ấy vậy mà đánh chết cái nết không chừa cứ thấy bạn mới là tớn lên, chẳng biết người ta thế nào cũng trả lời, cũng nhắn nhủ chuyện trò cứ nghĩ là ảo ấy mà ... sao không nhớ chẳng có lần người ảo nhưng dẫn đến tai nạn thật là gì....phiền toái một hồi ngày đó chẳng rúm vó lại .... giờ vẫn tởn mỗi khi nghĩ lại .... kinh thật.... Thôi nhé nhắc cô giáo mấy hồi mà đã quên rồi ... thế nào cũng có ngày con ma nó lại mò vào nhà cô đấy núp dưới cái bóng "bạn mới"
Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013
Cảm nhận khi đọc "Chuyện đời vớ vẩn"
Khác với khi đọc cuốn "Ký ức vụn' của Nguyễn Quang Lập", đọc nghiến ngấu thấy ngồ ngộ về lối viết theo kiểu khẩu văn, đặc biệt phát hiện ra giông giống cách viết blog của mình mà bạn bè vẫn nhận xét là viết hay,dễ đọc cứ như đang kể chuyện cho nhau nghe.Tuy nhiên lần này cũng vậy mình tìm qua ba quầy sách sau trường mình (ĐHSPHN)mới có, tưởng rằng cũng đọc ghiến ngấu như Ký ức vụn thế mà .... đã ba tuần rồi kể từ hôm 8/3 mới xong có nửa mặc dù time này mình ko còn lên lớp, sau vụ ốm "mất dạy " rồi..... Chẳng hiểu sao thấy nhàm chán , nội dung ko có gì mới vẫn luẩn quẩn những chuyện thời bao cấp , chuyện làng chuyện xã chuyện bạn chuyện bè của tác giả , tự nghĩ có lẽ họ là nhà văn nhớn nên cứ sách ra là dân tình (trong đó có ta) tìm đọc và bán có người mua.... thì ra viết văn cũng dễ thế sao.... trộm nghĩ nếu đem cái đống hơn hai trăm bài blog của mình mà biên tập lại, đóng quyển nhờ người bi a rồi bỏ tiền ra xuất bản, tặng bạn bè khéo khối kẻ đọc lại thấy khoái ấy chứ chỉ mỗi tội mình ko phải nhà văn nhớn ko có nhiều fan hâm mộ lại là kẻ ngoại đạo , cũng chẳng được học qua trường lớp viết văn nào nên sẽ không gây được ấn tượng bởi ko có những rắm rít, đít đoi này nọ.... he he... hình như chỉ có nhà văn Lập mới được phép viết vậy chăng ....khi đọc Ký ức vụn mình còn thấy ngồ ngộ nhưng giờ thì thấy thô thô, nhạt nhạt ....túm lại là chẳng có gì mới lại còn " Hà nội của tôi..." nữa chứ ...chỉ nên "Ba Đồn của tôi ..." thôi thì cái tâm tư ấy dễ đi vào lòng người đọc hơn...có lẽ để câu view hôm nào mình xuất bản sách phải up cái hình kín kín hở hở của mình lên bìa chắc là đông khách. Nhớ mãi cái ngày , lâu rồi có một con ma nữ chẳng hiểu ghen tuông gì đó với mình mà nó ném đá dữ dội vào ngôi nhà của mình ngày đó nó lại còn chỉ đường vẽ lối cho cư dân mạng vào nhà mình nữa chứ, bài viết thì thô tục bẩn thỉu sặc mùi xú uế thế là lần đầu tiên từ bé đến giờ chưa bao giờ nhà mình đông khách đến thế những 190 lượt khách ghé thăm trong một ngày... eo ơi lúc đó cũng thấy hoảng mặc dù biết đang trong thế giới ảo nhưng thực sực cũng hơi kinh ... tởn đến già.... sau đó phải chuyển nhà vì bị ma quấy nhiễu mất bao nhiêu là bạn đọc... he he sư tử ảo cũng kinh đấy .... Ngày 360 plus báo tử (17/1) tiếc thương những đứa con tinh thần mình đã kỳ công chép hết ra word , đây là lần thứ hai mình làm việc này, lần một khi bị ma quấy nhiễu phải dọn nhà , lần ấy biên tập lại chỉn chu rồi in ra được 4 tập với tổng số 127 bài với tên "Ngược dòng thời gian" ghi quyển 1 , quyển 2,....tất nhiên để cho mình và mấy đứa bạn thân đọc chủ yếu là tiếc công sức, lâu lâu lôi ra đọc thấy cũng hay,.... lần này 360 đóng cửa lại chép ra đươc khoảng hơn ba chục bài nhưng chưa in,... nản nhưng yên tâm vì nó đã nằm im trong hộp mail rồi nếu có bề gì mà laptop có phải format lại ổ cứng thì cũng không lo mất.... bụng bảo dạ hôm nào sẽ in ra đóng quyển và nghĩ ra một cái tên gì đó cho nó....bao giờ chết dặn con cháu cho vào quan tài mang theo ... những đứa con tinh thần đấy.... sinh ra có thời điểm thôi nhiều bài đọc lại bố bảo bây giờ cũng không thể viết được như thế....phải không anh L ập ? xin lỗi anh tôi lại dám đánh đu với nhà văn nhớn cơ đấy
Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013
Một mình chiến đấu với Maphia
Sự ngu dốt cộng với sự vô trách nhiệm của tên Bác sỹ X đã".... biến một phụ nữ xốc vác năng động thành một bệnh nhân tai biến, đã khiến một cô giáo phải rời bục giảng giữa mùa thi học kỳ 1 để nằm trên giường bệnh hơn ba tháng trời ..." (trích đơn tố cáo của cô giáo gửi BGĐ bệnh viên X ở Hà Nội). Ơn trời đã cho cô mùa xuân sau bao cố gắng, một thúng tiền , một biển công sức của người thân ... cô đã rời giường bệnh nụ cười lại dến với cô...bệnh tật đang lùi dần.... cô đi giữa đất trời xuân trên đôi chân tập tễnh ....Một
Tai họa ập đến với cô vào một chiều đông, dù đi cấp cứu kịp thời nhưng không may cô gặp phải thầy thuốc ngu dốt ...nhưng cái số cô nó phải thế... trời thử lòng dũng cảm , kiên nhẫn ủa cô ... thần chết chấm nhầm tên cô nên hôm nay đây cô vẫn tồn tại, tỉnh táo ngồi đối mặt với kẻ đã mang sự ngu dốt của hắn để biến cô thành một người tàn tật. Những ngày quằn quại trên gường bệnh, u uất trong bi quan chán đời có những lúc cô ước gì mình đủ dũng khí để làm một côn đồ máu lạnh tìm hắn mà giết không chí ít cũng quẳng một quả lựu đạn vào cái phòng cấp cứu ấy.... nhưng trời phật đã không cho cô làm việc ấy... bởi cô vẫn chỉ là cô một phụ nữ vốn cam chịu, yếu ớt trong cái vẻ ngoài mạnh mẽ đầy ắp nữ tính. Ngay cả lúc này đây cô làm đơn tố cáo nó... time tuy đã qua lâu nhưng nó vẫn bị tóm gọn và đang ngồi chịu trận trước mặt cô đây nhưng sao cô lại thấy tội nghiệp cho hắn, một thằng bé chỉ đáng tuổi con cô .... nó có vợ, có con nhỏ và chắc hàng ngày nó cũng phải vật lộn với hàng núi công việc gia đình, lại còn mưu sinh, cơm áo gạo tiền ... cô lại thấy nủi lòng và áy náy với đề nghị bệnh viện kỷ luật nó ...Nhưng hình như nó tin vào ai đó đang chống lưng cho nó nên nó đã không một lời khẩn cầu, xin lỗi cô mong tha tội .... vì cô cũng chỉ đợi có vậy ... có lẽ cô sẽ mềm lòng mà tha thứ... Nhưng không, nó tin những lời biến báo xuyên tạc sự thật đậm chất chuyên môn đang được hai bác sỹ xếp của nó bày đặt ra để baoche cho nó, họ dựa vào những sơ hở của cô và gia đình cô mà chạy tội hy vọng biến có thành không.... Không những không nhận lỗi mà nó còn thách thức...." cô cứ việc nộp đơn đề nghị kỷ luật lên Ban giám đốc..." Ái chà đến nước này thì lòng thương hại của cô cũng biến đâu hết, vậy cô sẽ làm tới cùng bởi cô còn gì nữa đâu mà mất... Thanh tra nhẩy vào cuộc có thể cô cũng chẳng được gì nhưng chúng phải đối đầu với dư luận và nó nữa cũng được dư luận ghi danh... May thay cho nó ông xếp của nó đã nhẩy ra dàn xếp bởi ông cũng chẳng muốn thanh tra sờ đến ông người trực tiếp quản lý và đang bài bản chạy tội cho nó thêm nữa xấu chàng thì hổ ai. Ông ta dàn hòa và xin cho nó... cô cũng thấy được lời như cởi lòng.... nào là cô hãy nghĩ cho tương lai của một bac sỹ trẻ nó cũng chỉ như con cô, cô thương nó để nó còn đi lên, học hành.... OK, cô vốn cũng chẳng muốn làm to chuyện, cô chỉ cần nó nhận phần thiếu sót về mình mà rút kinh nghiệm để không còn những nạn nhân như cô phải chịu tai nạn oan vì nó.... thêm nữa nó phải nhận bồi thường chút ít những tổn thất về tinh thần và vật chất to lớn mà cô đã bị mất.... có vẻ như nó nhận .... Nó mà thách thức cô là nó lại ngu rồi .... đúng là ngựa non háu đá....
Tai họa ập đến với cô vào một chiều đông, dù đi cấp cứu kịp thời nhưng không may cô gặp phải thầy thuốc ngu dốt ...nhưng cái số cô nó phải thế... trời thử lòng dũng cảm , kiên nhẫn ủa cô ... thần chết chấm nhầm tên cô nên hôm nay đây cô vẫn tồn tại, tỉnh táo ngồi đối mặt với kẻ đã mang sự ngu dốt của hắn để biến cô thành một người tàn tật. Những ngày quằn quại trên gường bệnh, u uất trong bi quan chán đời có những lúc cô ước gì mình đủ dũng khí để làm một côn đồ máu lạnh tìm hắn mà giết không chí ít cũng quẳng một quả lựu đạn vào cái phòng cấp cứu ấy.... nhưng trời phật đã không cho cô làm việc ấy... bởi cô vẫn chỉ là cô một phụ nữ vốn cam chịu, yếu ớt trong cái vẻ ngoài mạnh mẽ đầy ắp nữ tính. Ngay cả lúc này đây cô làm đơn tố cáo nó... time tuy đã qua lâu nhưng nó vẫn bị tóm gọn và đang ngồi chịu trận trước mặt cô đây nhưng sao cô lại thấy tội nghiệp cho hắn, một thằng bé chỉ đáng tuổi con cô .... nó có vợ, có con nhỏ và chắc hàng ngày nó cũng phải vật lộn với hàng núi công việc gia đình, lại còn mưu sinh, cơm áo gạo tiền ... cô lại thấy nủi lòng và áy náy với đề nghị bệnh viện kỷ luật nó ...Nhưng hình như nó tin vào ai đó đang chống lưng cho nó nên nó đã không một lời khẩn cầu, xin lỗi cô mong tha tội .... vì cô cũng chỉ đợi có vậy ... có lẽ cô sẽ mềm lòng mà tha thứ... Nhưng không, nó tin những lời biến báo xuyên tạc sự thật đậm chất chuyên môn đang được hai bác sỹ xếp của nó bày đặt ra để baoche cho nó, họ dựa vào những sơ hở của cô và gia đình cô mà chạy tội hy vọng biến có thành không.... Không những không nhận lỗi mà nó còn thách thức...." cô cứ việc nộp đơn đề nghị kỷ luật lên Ban giám đốc..." Ái chà đến nước này thì lòng thương hại của cô cũng biến đâu hết, vậy cô sẽ làm tới cùng bởi cô còn gì nữa đâu mà mất... Thanh tra nhẩy vào cuộc có thể cô cũng chẳng được gì nhưng chúng phải đối đầu với dư luận và nó nữa cũng được dư luận ghi danh... May thay cho nó ông xếp của nó đã nhẩy ra dàn xếp bởi ông cũng chẳng muốn thanh tra sờ đến ông người trực tiếp quản lý và đang bài bản chạy tội cho nó thêm nữa xấu chàng thì hổ ai. Ông ta dàn hòa và xin cho nó... cô cũng thấy được lời như cởi lòng.... nào là cô hãy nghĩ cho tương lai của một bac sỹ trẻ nó cũng chỉ như con cô, cô thương nó để nó còn đi lên, học hành.... OK, cô vốn cũng chẳng muốn làm to chuyện, cô chỉ cần nó nhận phần thiếu sót về mình mà rút kinh nghiệm để không còn những nạn nhân như cô phải chịu tai nạn oan vì nó.... thêm nữa nó phải nhận bồi thường chút ít những tổn thất về tinh thần và vật chất to lớn mà cô đã bị mất.... có vẻ như nó nhận .... Nó mà thách thức cô là nó lại ngu rồi .... đúng là ngựa non háu đá....
Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013
Lột xác
Buồn ơi là buồn khi 360 plus đóng cửa, cuộc sống tinh thần mất một người bạn gắn bó gần 10 năm, nhớ các còm sỹ, ko biết họ đã đi về đâu ?còn ai nhớ đến mình không ? bây giờ ta không là dohai0105 nữa mà là truongty51 , kể từ khi viết bài cuối cùng trên 360 đã hơn ba thang , bao nhiêu là chuyện xảy ra với mình mà chẳng biết than thở ở đâu cùng ai. Hôm nay quyết tâm xây nhà mới nơi đây , mọi người ơi ghé thăm nhé mình đang nhiều chuyện buồn lắm kể cho mà nghe nè, ở nơi mới này mình còn ngô ngọng lắm ...he he . Nhớ nhé mình chính là dohai0105 đấy
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)