Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Một mình chiến đấu với Maphia

Sự ngu dốt cộng với sự vô trách nhiệm của tên Bác sỹ X đã".... biến một phụ nữ xốc vác năng động thành một bệnh nhân tai biến, đã khiến một cô giáo phải rời bục giảng giữa mùa thi học kỳ 1 để nằm trên giường bệnh hơn ba tháng trời ..." (trích đơn tố cáo của cô giáo gửi BGĐ  bệnh viên  X ở Hà Nội). Ơn trời đã cho cô mùa xuân sau bao cố gắng, một thúng tiền , một biển công sức của người thân ... cô đã rời giường bệnh nụ cười lại dến với cô...bệnh tật đang lùi dần.... cô  đi giữa đất trời xuân trên đôi chân tập tễnh ....Một
Tai họa ập đến với cô vào  một chiều đông, dù đi cấp cứu kịp thời nhưng không may cô gặp phải thầy thuốc ngu dốt ...nhưng cái số cô nó phải thế... trời thử lòng dũng cảm , kiên nhẫn ủa cô ...  thần chết chấm nhầm tên cô nên hôm nay đây cô vẫn tồn tại, tỉnh táo ngồi đối mặt với kẻ đã mang sự ngu dốt của hắn để biến cô thành một người tàn tật. Những ngày quằn quại trên gường bệnh, u uất trong bi quan chán đời có những lúc cô ước gì mình  đủ dũng khí để làm một côn đồ máu lạnh tìm hắn mà giết không chí ít cũng quẳng một quả lựu đạn vào cái phòng cấp cứu ấy.... nhưng trời phật đã không cho cô làm việc ấy... bởi cô vẫn chỉ là cô một phụ nữ vốn cam chịu, yếu ớt trong cái vẻ ngoài mạnh mẽ đầy ắp nữ tính. Ngay cả lúc này đây cô làm đơn tố cáo nó... time tuy đã qua lâu nhưng nó vẫn bị tóm gọn và đang ngồi chịu trận trước mặt cô đây nhưng sao cô lại thấy tội nghiệp cho hắn, một thằng bé chỉ đáng tuổi con cô .... nó có vợ, có con nhỏ và chắc hàng ngày nó cũng phải vật lộn với hàng núi công việc gia đình, lại còn mưu sinh, cơm áo gạo tiền ... cô lại thấy nủi lòng và áy náy với  đề nghị bệnh viện  kỷ luật nó ...Nhưng hình như nó tin vào ai đó đang  chống lưng cho nó nên nó đã không một lời khẩn cầu, xin lỗi cô mong tha tội .... vì cô cũng chỉ đợi có  vậy ... có lẽ cô sẽ mềm lòng mà tha thứ... Nhưng không, nó tin những lời biến báo xuyên tạc sự thật  đậm chất chuyên môn đang được hai bác sỹ xếp của nó bày đặt ra để baoche cho nó, họ dựa vào những sơ hở của cô và gia đình cô mà chạy tội hy vọng biến có thành không.... Không những không nhận lỗi mà nó còn thách thức...." cô cứ việc nộp đơn đề nghị kỷ luật lên Ban giám đốc..." Ái chà đến nước này thì lòng thương hại của cô cũng biến đâu hết, vậy cô sẽ làm tới cùng bởi cô còn gì nữa đâu mà mất... Thanh tra nhẩy vào cuộc có thể cô cũng chẳng được gì nhưng chúng phải đối đầu với dư luận và nó nữa cũng được dư luận ghi danh... May thay cho nó ông xếp của nó đã nhẩy ra dàn xếp bởi ông cũng chẳng muốn thanh tra sờ đến ông người trực tiếp quản lý và đang bài bản chạy tội cho nó  thêm nữa xấu chàng thì hổ ai. Ông ta dàn hòa và xin cho nó... cô cũng thấy được lời như cởi lòng.... nào là cô hãy nghĩ cho tương lai của một bac sỹ trẻ nó cũng chỉ như con cô, cô thương nó để nó còn đi lên, học hành.... OK, cô vốn cũng chẳng muốn làm to chuyện, cô chỉ cần nó nhận phần thiếu sót về mình mà rút kinh nghiệm để không còn những nạn nhân như cô phải chịu tai nạn oan vì nó.... thêm nữa nó phải nhận bồi thường chút ít những tổn thất về tinh thần và vật chất to lớn mà cô đã bị mất.... có vẻ  như nó nhận .... Nó mà thách thức cô là nó lại ngu rồi .... đúng là ngựa non háu đá....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét